Chương 17: Giải cứu Aldric

📅 2026-06-16

Chương 17: Giải cứu Aldric


Eldoria — lần thứ hai.

Lần trước, tôi đến đây với Elara — không biết gì, chạy trốn khỏi lũ corrupted citizen, và phát hiện ra Corruption Core với thị trưởng Aldric bên trong. Lần này — tôi biết mình đang đối mặt với cái gì. Một người đàn ông — 200 năm mắc kẹt trong cơ thể chính mình — chờ ai đó giải cứu.

Cổng dịch chuyển mở ra ở chân tháp trung tâm Eldoria, xé toạc không khí tĩnh lặng thành một vòng xoáy ánh sáng. Bầu trời vẫn xám xịt — một màu xám như tro, như khói, như một tấm màn tang phủ kín thế giới. Mặt đất vẫn nứt nẻ, những đường nứt chạy dài như những vết sẹo trên da thịt thành phố. Nhưng không khí — khác. Nhẹ hơn. Dễ thở hơn. Như thể việc Keeper #0 hợp tác với chúng tôi đã làm giảm áp lực lên nơi này.

"Core vẫn còn đó." Elara rút kiếm, ánh thép lóe lên trong bầu không khí xám xịt.

"Tao biết."

Lần này không chỉ có hai chúng tôi. Morgoth bước ra sau, Soulrender trên tay, thanh kiếm đen phát ra một thứ ánh sáng đỏ yếu ớt như than hồng sắp tàn. Lumina lơ lửng trên vai tôi, những sợi tơ xanh tỏa ra như một chiếc dù bảo vệ.

"Kế hoạch?" Morgoth hỏi, giọng trầm như sấm.

"Vào tháp. Lên tầng 47. Đối mặt với Core. Và giải cứu Aldric."

"Nghe đơn giản hơn lần trước." Morgoth nhếch mép.

"Lần trước tao không biết mình đang làm gì."

"Lần này biết rồi?"

"Biết." Tôi nói, và tôi hy vọng đó là sự thật.


Thang máy vẫn chết. Cầu thang vẫn tối.

47 tầng — nhưng lần này tôi không thở dốc. Một phần vì tôi đã quen với những chuyến leo cầu thang bất tận ở thế giới này. Một phần vì Lumina chiếu sáng đường đi — quả cầu xanh của cô ấy tỏa ra thứ ánh sáng dịu nhẹ, đủ để thấy từng bậc thang, đủ để thấy những vết nứt trên tường, những mảng bụi bám trên tay vịn. Từng bước chân của chúng tôi vang lên trong không gian tĩnh mịch, xen lẫn tiếng kim loại của Elara và Morgoth.

"Keeper #13 — nhịp tim của core đang thay đổi." Lumina xoay nhanh, những sợi tơ sáng của cô ấy run lên.

"Tốt hay xấu?" Tôi hỏi, vẫn leo.

"Nhanh hơn. Có thể nó biết chúng ta đến."

"Tốt. Đỡ phải giải thích."


Tầng 47.

Căn phòng rộng — trần cao 10 mét — và ở giữa, Corruption Core. Khối cầu đen, đường kính 3 mét, lơ lửng giữa không trung với một vẻ uy nghi đầy ám ảnh. Những đường vân sáng chạy dọc bề mặt như những mạch máu của một sinh vật sống, phát ra ánh sáng đỏ và xanh luân phiên, như đèn báo lỗi trên một máy chủ sắp chết.

Và bên trong — thị trưởng Aldric — vẫn còn đó. Mắt mở. Môi mấp máy.

Nhưng lần này — tôi có thể nghe thấy ông ấy nói.

"Không... phải..."

Tôi bước đến gần. Từng bước, từng bước, trên nền đá lạnh. Cảm giác như tôi đang tiến đến một bờ vực.

"Không phải cái gì?"

"Không phải... kẻ thù... con ạ."

Tim tôi thắt lại. Giọng ông ấy — yếu ớt, khản đặc, như gió qua kẽ đá — nhưng vẫn ấm áp. Vẫn là một người cha, một người lãnh đạo, dù đã bị giam cầm 200 năm.

"Con biết. Con biết ông không phải kẻ thù."

Tôi đặt tay lên bề mặt core. Ấm. Quá ấm. Nóng hơn lần trước. Nhưng lần này — tôi không sợ.

"Bot — kết nối."

Bot — vẫn ở Admin Tower, qua kết nối từ xa — gửi dữ liệu lên console của tôi.

PHÂN TÍCH CORRUPTION CORE — ELDORIA
───────────────────────────────────
CORE STRUCTURE: ỔN ĐỊNH
HOST (ALDRIC VANE): SỐNG — NHẬN THỨC
CORRUPTION ENERGY: 87% — ĐANG GIẢM (DO KEEPER #0 NGỪNG TÁC ĐỘNG)
GIẢI PHÁP GIẢI CỨU:
  1. TÁCH HOST KHỎI CORE ← CẦN ADMIN COMMAND
  2. PHÂN TÁN CORRUPTION ENERGY ← CẦN KEEPER #0 HỖ TRỢ
  3. PHỤC HỒI HOST ← CẦN THỜI GIAN

"Tách host khỏi core..." Tôi đọc to. "Nghe dễ hơn làm."

Faye — qua kết nối console, giọng vọng ra từ loa — nói: "Không dễ đâu. Core đã hòa nhập với cơ thể ông ấy suốt 200 năm. Tách ra — có thể giết ông ấy."

Tôi nhìn Aldric. Mắt ông ấy nhìn tôi — từ bên trong khối cầu đen. Đôi mắt đó, dù đã 200 năm, vẫn sáng. Vẫn có một tia hy vọng.

"Thị trưởng — ông có nghe tôi không?"

Ông ấy nháy mắt. Một lần.

"Tôi có thể tách ông ra khỏi core. Nhưng có thể đau. Có thể — nguy hiểm. Ông muốn làm không?"

Ông ấy nháy mắt. Hai lần. Một tín hiệu rõ ràng: "Có."

Tôi gật đầu. Mở console.

> entity_extract --target "ALDRIC VANE" --source "CORRUPTION CORE" --mode "safe"

CẢNH BÁO: QUÁ TRÌNH NÀY MẤT 47 PHÚT. CORRUPTION ENERGY SẼ THOÁT RA NGOÀI TRONG QUÁ TRÌNH TÁCH. CẦN KIỂM SOÁT.

"Lumina — mày có thể hấp thụ corruption energy không?"

Lumina xoay nhanh — tôi có thể nghe thấy tiếng tính toán của cô ấy, như tiếng quạt của một máy chủ đang chạy full load. "Có thể. Nhưng chỉ 30%."

"Đủ rồi." Tôi quay sang Morgoth. "Morgoth — mày chặn phần còn lại?"

Morgoth giơ Soulrender lên. Thanh kiếm đen phát sáng rực rỡ trong bóng tối của căn phòng. "Ta không hấp thụ được corruption. Nhưng ta có thể chém nó thành từng mảnh nhỏ — đến khi nó biến mất."

"Elara?"

Elara đã đứng ở cửa, kiếm trong tay, lưng thẳng như một bức tượng. "Tao canh cửa. Phòng khi có thứ gì đó thức giấc."

"Được. Bắt đầu."


47 phút.

Console chạy từng dòng lệnh — chậm, đều, như nhịp tim của một bệnh nhân đang phẫu thuật. Tôi nhìn Aldric — từ từ, từng milimet — tách ra khỏi khối cầu. Cơ thể ông ấy bắt đầu hiện rõ hơn — không còn là bóng mờ trong bóng tối, mà là một người đàn ông già, tóc bạc, gầy gò, xương nổi dưới lớp da nhợt nhạt.

Corruption energy thoát ra — từng đợt, từng đợt — như khói đen từ một đám cháy đang tắt dần. Nó tràn ra từ những vết nứt trên bề mặt core, lan vào không khí với một tiếng rít nhẹ, mang theo mùi ozone và tro bụi.

Lumina hấp thụ — quả cầu xanh của cô ấy chuyển sang màu tím, rồi từ từ trở lại xanh khi cô ấy xử lý năng lượng. Những sợi tơ của cô ấy rung lên dữ dội, như thể cô ấy đang vật lộn với thứ gì đó.

Morgoth chém — từng đường, từng đường — mỗi đường xé toạc một mảng khói đen. Soulrender không chỉ chém corruption — nó xé nó ra khỏi không gian, làm nó tan biến trong một tia sáng đỏ.

Và tôi gõ.

Gõ.

Gõ.

Từng dòng lệnh — đưa Aldric trở lại thế giới.

Không khí trong phòng nóng dần lên. Mồ hôi chảy dọc sống lưng tôi, nhưng tôi không dám dừng. Console kêu lách cách dưới những ngón tay của tôi, từng dòng lệnh hiện ra — chẩn đoán, tách, ổn định — một vũ điệu của dữ liệu và sự sống.


Phút thứ 42.

Aldric rời core.

Ông ấy rơi xuống — và tôi đỡ. Cảm giác như đỡ một cái cây khô — nhẹ, quá nhẹ. Một người đàn ông — chỉ còn xương và da — không còn gì sau 200 năm bị hút cạn. Áo choàng thị trưởng — từng là biểu tượng của Eldoria — giờ chỉ là giẻ rách, phủ đầy bụi đen.

Nhưng mắt ông ấy — vẫn sáng.

"Con trai..." Giọng khản đặc, như gió qua kẽ đá, như tiếng của một người đã không nói trong 200 năm. "...cảm ơn."

Tôi mỉm cười. Một nụ cười mệt mỏi nhưng thành thật. "Không có gì. Tôi là Keeper."

Core — sau khi mất chủ — từ từ vỡ vụn. Những mảnh vỡ đen rơi xuống, tan thành bụi trước khi chạm đất. Bụi đen bay lên, xoay tròn trong không khí một lúc rồi tan vào hư vô.

Bầu trời Eldoria — lần đầu tiên sau 200 năm — có một tia nắng.

Tia nắng đầu tiên chiếu qua cửa sổ tầng 47, xuyên qua lớp bụi đen, vẽ một đường sáng trên nền đá. Màu vàng cam, ấm áp, như một lời chào.


Chúng tôi đưa Aldric về Aetheris trong ngày hôm đó.

Ông ấy nằm trên giường trong Admin Tower — lần đầu tiên ngủ trên giường thật sau 200 năm. Trong giấc ngủ, khuôn mặt ông ấy — dù già, dù hốc hác — không còn đau đớn. Không còn nhăn nhó. Chỉ có sự bình yên của một người cuối cùng cũng được nghỉ ngơi.

Faye kiểm tra sức khỏe bằng một vòng tay phát sáng — một tool mà tôi chưa từng thấy. "Ổn. Cần vài tháng để hồi phục hoàn toàn. Nhưng ông ấy sẽ sống."

Tôi nhìn Aldric ngủ. Ông ấy nằm co quắp, như một đứa trẻ — như thể 200 năm bị giam cầm đã biến một thị trưởng uy nghi thành một người già yếu đuối. Nhưng ông ấy sống.

"Việc đầu tiên — xong." Tôi nói.

Faye gật đầu. "Keeper #0 vừa báo — năng lượng của nó đã tăng 12%. Có thêm vài ngày."

"Tốt."

Tôi nhìn lên bầu trời đêm Aetheris qua cửa sổ. Những vì sao lấp lánh — những entity, những server, những thế giới khác — đang chờ. "Eldoria đã được giải cứu. Aldric an toàn. Keeper #0 mạnh hơn."

Tôi quay sang Faye, mắt tôi và mắt cô ấy gặp nhau trong bóng tối của căn phòng. "Việc tiếp theo — xuống Foundation."


[Còn tiếp — Chương 18: Cánh cửa cuối cùng]