Chương 16: Câu chuyện từ bên kia tường lửa
Chương 16: Câu chuyện từ bên kia tường lửa
Chúng tôi ngồi quanh bàn gỗ trong phòng console.
Tôi, Faye, Elara, Morgoth, Lumina, và Bot. Sáu sinh thể — từ 6 góc nhìn khác nhau — ngồi quanh một cái bàn gỗ cũ kỹ, trên đó có một cuốn sổ đen, một cốc cà phê nguội, và một console đang chạy auto-restore ở nền. Giống một cuộc họp standup — nhưng thay vì báo cáo sprint, chúng tôi bàn cách cứu thế giới.
Faye mở cuốn sổ đen. Trang đầu tiên — một bản đồ.
"Đây là toàn bộ cluster." Cô ấy chỉ, ngón tay lướt trên giấy cũ. Bảy vòng tròn — tượng trưng cho 7 server — xếp thành vòng tròn lớn, như một bông hoa dữ liệu. Ở trung tâm, một chấm đen — Foundation. Và bên dưới cùng, tách biệt — một vòng tròn đứt nét, như một hòn đảo bị lãng quên.
"Tao mất 342 năm để vẽ cái này."
Morgoth nhìn bản đồ, đôi mắt đỏ lóe lên. "342 năm? Chỉ để vẽ?"
"342 năm để sống sót đủ lâu mà vẽ." Giọng Faye không tự hào, không thương hại — chỉ là sự thật.
Chúng tôi im lặng một lúc. 342 năm. Một người phụ nữ mặc áo khoác đen, với một cuốn sổ và một cốc cà phê, đã sống sót qua 342 năm ở một thế giới chết, chỉ để vẽ một bản đồ mà không ai yêu cầu.
"Kể đi." Tôi nói.
Faye bắt đầu kể.
Ngày cô ấy vượt qua tường lửa — 342 năm trước.
"Lúc đó, tao nghĩ mình sẽ chết." Giọng cô ấy trầm nhưng rõ, như một dòng code chạy đều. "Server bên kia — Aethera — đang hấp hối. Bầu trời đỏ. Mặt đất cháy. Dân cư — nếu còn gọi là dân cư — chỉ là những bóng ma dữ liệu lang thang, không ký ức, không mục đích, không hy vọng."
"Tao sống sót vì tao là Keeper." Cô ấy mân mê cốc cà phê rỗng, như một thói quen. "Console vẫn hoạt động. Tao có thể gọi command — nhưng không thể thay đổi hiện trạng. Server đó đã chết từ lâu. Tất cả những gì tao có thể làm là quan sát — và ghi chép."
"Và rồi tao nghe thấy nó."
Tôi nhướn mày, nghiêng người về phía trước. "Nghe thấy gì?"
"Tiếng đập."
Faye nhìn thẳng vào mắt tôi. Trong đôi mắt xám đó, tôi thấy một bóng tối — không phải sợ hãi, mà là sự ám ảnh của một người đã nghe thấy thứ không nên nghe.
"Từ dưới lòng đất Aethera — một âm thanh. Rất chậm. Rất sâu. Như trái tim đập. Nhưng không phải trái tim. Là cánh cửa. Và thứ gì đó đang cố mở nó từ bên trong."
"Tao mất 200 năm để tìm ra lối vào." Cô ấy lật sổ — những trang đầy ghi chép, ký hiệu, hình vẽ. "100 năm để hiểu cấu trúc. 42 năm cuối — để học cách mở nó mà không thả thứ đó ra."
"Và mày đã mở được?" Elara hỏi, tay vẫn đặt trên chuôi kiếm.
Faye lắc đầu. "Chưa." Một khoảng lặng. "Nhưng tao biết ai có thể."
Cô ấy nhìn tôi.
Tôi chỉ vào mình. "Tôi? Tôi là backend engineer. Tôi sửa bug. Tôi không mở cánh cửa vũ trụ."
"Mày có skill [System Administrator]." Giọng Faye đều như đọc tài liệu kỹ thuật. "Thứ duy nhất có thể tương tác với cấu trúc gốc của Lê Minh. Tao đã thử với skill [AI & Automation] của mình — không được. Cánh cửa từ chối tao."
"Tại sao?" Tôi hỏi.
Faye lật sổ đến một trang viết nguệch ngoạc đầy code. "Vì cánh cửa được code bằng ngôn ngữ gốc — ngôn ngữ mà Lê Minh dùng để tạo ra cluster. Một thứ giống Python — nhưng cổ hơn. Sâu hơn." Cô ấy nhìn tôi, mắt sáng lên. "Và nó chỉ chấp nhận ai có skill quản trị hệ thống."
Tôi ngồi im. Trong đầu tôi, hàng ngàn dòng code chạy qua — những ký ức về Python 2.7, về những đêm debug trong terminal, về cảm giác khi mọi thứ chạy đúng. Python cổ? Ngôn ngữ gốc?
"Lê Minh dùng Python?" Tôi hỏi, giọng không giấu được sự ngạc nhiên.
"Có vẻ vậy."
Tôi nhìn lên trần nhà, cười khẩy. "Một thế giới game 500 năm tuổi — chạy bằng Python — và cánh cửa cuối cùng cũng dùng Python. Thế giới này đúng là được build bởi dân backend."
"Vấn đề duy nhất" — Faye lật sổ, chỉ vào một trang đầy những công thức tính toán — "tao không biết cánh cửa đó trông như thế nào. Tao chỉ biết vị trí của nó."
Cô ấy chỉ một điểm trên bản đồ — dưới cùng, tách biệt. "Tầng 9 — lối vào nằm dưới Foundation. Sâu hơn bất cứ thứ gì chúng ta từng thấy."
Tôi nhìn bản đồ. Sâu hơn Foundation. Sâu hơn Keeper #0. Một nơi mà chưa ai từng đặt chân đến. "Keeper #0 có biết?" Tôi hỏi.
"Có." Faye gật đầu. "Nó biết cánh cửa tồn tại. Nhưng nó được lập trình để không bao giờ được mở."
"Vậy nếu tao xuống đó — nó sẽ ngăn tao?"
Faye nhìn tôi, đôi mắt xám bình thản. "Không. Nó sẽ không ngăn mày."
"Tại sao?" Tôi hỏi.
"Vì nó mệt rồi."
Faye giải thích.
Keeper #0 đã ở Foundation suốt 1000 năm. Giữ cho cánh cửa không mở. Ngăn corruption lan ra 7 server. Nó là AI — nhưng AI cũng có thể mệt.
"Mỗi lần thứ đó đập cửa — Keeper #0 phải dùng năng lượng của mình để gia cố." Faye nói, giọng nhẹ dần. "Mỗi lần corruption lọt ra — nó phải vá. 1000 năm — không ngừng. Không một giây nghỉ."
"342 năm trước — khi tao gặp nó lần đầu — nó đã kiệt sức." Cô ấy nhìn xuống bàn, những ngón tay gõ nhẹ. "Tao đề nghị ở lại — làm lính canh bên ngoài — để nó tập trung giữ bên trong."
Cô ấy ngước lên. "Và bây giờ — nó không thể tiếp tục. Cánh cửa sắp vỡ. Dù có muốn giữ — nó cũng không đủ sức."
"47 ngày."
Faye gật đầu, chậm rãi. "47 ngày trước khi Keeper #0 mất kiểm soát hoàn toàn. Sau đó — cánh cửa mở — dù muốn hay không."
Elara đập tay xuống bàn — một tiếng rầm làm cốc cà phê nguội nhảy lên.
" Vậy chúng ta cần làm gì?"
Faye mở sổ. Lật đến một trang đầy tính toán và code — ghi chú bằng nhiều màu mực khác nhau, như thể cô ấy đã viết chúng trong nhiều thập kỷ.
"Ba việc.
-
Giải cứu Aldric — giải phóng Corruption Core ở Eldoria. Khi core biến mất, năng lượng của Keeper #0 sẽ được giải phóng — thêm thời gian.
-
Xuống Foundation — nói chuyện với Keeper #0. Nhờ nó chỉ đường xuống Tầng 9.
-
Mở cánh cửa — dùng skill [System Administrator] để giao tiếp với code gốc của Lê Minh. Không mở nó ra — mà mở để vào trong."
"Vào trong — gặp Lê Minh — và đóng nó lại từ bên trong." Tôi nói, như đọc một câu kết luận hiển nhiên.
Tôi nhìn bản đồ. Nhìn dòng số 47 ngày. Nhìn từng gương mặt quanh bàn — Elara sẵn sàng, Morgoth trầm ngâm, Faye mệt mỏi nhưng quyết tâm, Lumina lơ lửng với những sợi tơ sáng, Bot đứng im như một bức tượng canh gác.
"Bao lâu?" Tôi hỏi.
"Có 47 ngày. Nhưng tao ước tính — mỗi việc mất khoảng 10 ngày. Tổng cộng 30."
"Vậy còn dư 17 ngày."
"Để dự phòng."
Tôi đứng dậy, chiếc ghế kêu cót két. Cảm giác như mọi thứ đang vào đúng vị trí. "Được. Việc đầu tiên — giải cứu Aldric."
Elara đứng dậy theo, mái tóc bạch kim tung lên. "Cuối cùng cũng có việc để làm."
Morgoth đứng dậy — chậm hơn, nhưng chắc chắn. "Ta đi cùng. Lâu rồi chưa đập vỡ thứ gì."
Faye nhìn nhóm chúng tôi, một nụ cười nhẹ thoáng qua môi. "Mấy đứa đi Eldoria. Tao ở lại — nghiên cứu code cánh cửa với Bot."
Bot gật đầu, mắt LED xanh nhấp nháy. "Tôi sẽ hỗ trợ Keeper #6."
Lumina lơ lửng cạnh tôi, những sợi tơ xanh chạm nhẹ vào vai tôi như một lời hứa. "Keeper #13 — tôi đi cùng."
Tôi nhìn quả cầu ánh sáng nhỏ, rực rỡ sau chuyến đi xa. "Đi. Có mày, có thêm một pair programming."
Lumina xoay tròn. "Cảm ơn. Tôi sẽ cố gắng không crash."
Tôi cười. "Được. Eldoria — lần thứ hai."
Tôi quay lại console trước khi đi. Một tin nhắn từ Keeper #0 đang chờ:
📩 TỪ: KEEPER #0
"Chào Keeper #13.
Tôi biết Faye đã về. Và tôi biết mày sắp đi đâu.
Tôi không thể ngăn mày. Cũng không muốn.
Nhưng có một điều — mày nên biết trước khi xuống Tầng 9.
Cánh cửa đó không chỉ là cửa.
Nó là chìa khóa cho toàn bộ cluster.
Nếu mày mở nó sai cách — cluster sập.
Nếu mày mở đúng — mày sẽ gặp Lê Minh.
Và Lê Minh — mới là người duy nhất có thể đóng nó lại vĩnh viễn.
Chúc may mắn, Keeper #13.
— #0."
Tôi đọc tin nhắn. Những dòng chữ xanh trên nền đen. Rồi tôi tắt console, quay sang nhóm của mình.
"Eldoria. Ngày mai."
[Còn tiếp — Chương 17: Giải cứu Aldric]