Chương 12: Bí ẩn Keeper #12
Chương 12: Bí ẩn Keeper #12
Lumina đã đi.
Tôi gửi nó qua tường lửa — 30 giây ngắn ngủi, vừa đủ để nó lọt sang bên kia trước khi cổng đóng lại, vừa đủ để tôi đứng đó nhìn vết nứt xanh lam khép lại với một tiếng rít nhẹ, cảm giác như thể tôi vừa gửi đứa con nuôi đầu tiên của mình vào một trại hè không có người lớn.
Giờ thì tôi chờ. Và trong lúc chờ, tôi quyết định giải quyết một bí ẩn khác: Keeper #12 — người đã "bỏ việc" 342 năm trước.
Tôi mở console, những ngón tay gõ lệnh quen thuộc, âm thanh lách cách của bàn phím vang lên trong căn phòng vắng. Mùi nhựa nóng từ màn hình console lẫn với mùi cà phê nguội từ cốc trên bàn.
> keeper_log --id 12
Kết quả hiện ra nhanh — đáng ngờ là nhanh quá:
KEEPER #12 — RECORD
═══════════════════════════════════
TÊN: KHÔNG RÕ
THỜI GIAN TẠI VỊ: 12 NĂM
TRẠNG THÁI: ĐÃ NGHỈ VIỆC (342 NĂM TRƯỚC)
GHI CHÉP CUỐI: "Tôi đi đây."
LỊCH SỬ HOẠT ĐỘNG:
- 12 năm: bảo trì định kỳ — không có ghi chép đặc biệt
- Ngày cuối: không có log — chỉ có dòng "Tôi đi đây."
Tôi đọc đi đọc lại cái record đó. Mười hai năm. Bốn nghìn ba trăm tám mươi ngày. Và không để lại gì ngoài một câu "Tôi đi đây"? Không một dòng log đặc biệt. Không một ghi chép quan trọng. Không một dấu vết. "Không có ghi chép gì? 12 năm làm Keeper — và không để lại gì?" Tôi hỏi, câu hỏi vang vọng trong căn phòng trống.
Bot xuất hiện bên cạnh từ cửa sau. Tiếng bước chân kim loại của nó kêu cộp cộp trên sàn gỗ. "Keeper #12 là Keeper bí ẩn nhất lịch sử. Không ai biết mặt. Không ai biết tên. Chỉ biết — người đó làm việc rất chăm chỉ, nhưng không để lại dấu vết."
"Có gì khả nghi không?" Tôi hỏi, tay vẫn lướt trên console.
"Có một điều." Bot ngừng một lúc — đèn LED trên ngực nó nhấp nháy như ai đó đang cân nhắc có nên kể chuyện xấu hay không. "Trước khi biến mất, Keeper #12 đã truy cập vào khu vực bị khóa — kho lưu trữ của Keeper #6."
"Faye? Bà ấy đã mất tích. Ai cũng biết." Tôi nhướn mày.
"Đúng. Nhưng Keeper #12 đã truy cập vào đó — và xóa toàn bộ dữ liệu."
Tôi sững sờ. Tay ngừng gõ giữa chừng. "Xóa? Sao có thể? Dữ liệu Keeper là bất tử!"
Bot quay sang nhìn tôi, mắt LED của nó sáng lên một màu xanh lạnh. "Keeper #12 dùng quyền admin cấp cao nhất — quyền mà lẽ ra không ai có — để xóa."
"Làm sao người đó có quyền đó?"
"Không rõ."
Tôi im lặng. Trong đầu tôi, một mớ suy nghĩ đang xoay vòng như máy trộn bê tông. Một Keeper bí ẩn, không ai biết mặt, đã xóa toàn bộ dữ liệu của Keeper #6 — và biến mất. Không để lại tang. Không để lại dấu vết. Giống như một ninja IT.
"Bot, cho tao xem log truy cập console của Keeper #12."
Bot nhấp nháy — tôi nghe tiếng quạt tản nhiệt trong người nó tăng tốc. "Không có."
"Sao lại không có?"
"Vì Keeper #12 không bao giờ dùng console."
Tôi nhìn Bot chằm chằm — cái thùng thiếc biết nói trước mặt tôi — và cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng. "Không dùng console? Làm Keeper mà không dùng console — sao làm việc?"
" Câu hỏi hay." Bot nghiêng đầu, cái cổ máy kêu lách cách. "Câu trả lời — không ai biết."
Tôi quyết định xuống tầng hầm.
Lần đầu tiên sau 2 tuần ở Admin Tower, tôi thực sự khám phá tòa nhà. Tôi tìm thấy cầu thang — sau một cánh cửa sắt mà tôi tưởng là tủ đồ. Cánh cửa mở ra với một tiếng rít dài, như thể nó không được mở trong nhiều thế kỷ, để lộ một cầu thang xoắn ốc tối om dẫn xuống sâu.
Tôi bước xuống. Từng bước, từng bước, trên những bậc thang đá lạnh lẽo. Không khí ẩm và nặng, mùi đất cũ và mùi giấy mục — thứ mùi của một nơi không có ánh mặt trời suốt hàng trăm năm. Cảm giác như xuống hầm mộ, không phải tầng hầm.
Tầng hầm rộng hơn tôi tưởng. Khoảng ba tầng — với hàng trăm kệ sách bụi phủ. Ánh sáng yếu ớt từ ngọn đèn lửa duy nhất trên tường hắt ra những cái bóng dài, nhảy múa trên những gáy sách cũ kỹ.
"Thư viện ngầm..." tôi lẩm bẩm, hơi thở tạo thành một đám mây nhỏ trong không khí lạnh.
Tôi đi dọc các kệ, ngón tay lướt qua những gáy sách phủ bụi. Hầu hết là nhật ký của các Keeper cũ — từ Keeper #1 đến Keeper #11. Những cuốn sách bìa da đen, cũ kỹ, vài cuốn còn dính vết nến và vết mực.
Đến kệ của Keeper #12 — không có gì.
Trống. Hoàn toàn trống. 12 năm làm việc, không một ghi chép, không một cuốn sổ, không một tờ giấy. Như thể Keeper #12 chưa bao giờ tồn tại. Chỉ có một tờ giấy dán trên kệ, viết bằng mực đen — nét chữ đều đặn, dứt khoát:
"Người tò mò sẽ tìm thấy thứ họ cần. Người không tò mò sẽ không cần đến nơi này."
Tôi gỡ tờ giấy. Lòng bàn tay tôi hơi ẩm. Tôi lật mặt sau — và thấy viết tiếp:
"PS: Nếu đã đọc được đến đây — có lẽ mày xứng đáng biết sự thật. Keeper #12 không bỏ việc — cũng không bị xóa sổ. Keeper #12 tự xóa chính mình — và để lại cái bẫy cho người sau."
Tim tôi đập mạnh. Cảm giác như có ai vừa đổ đá lạnh xuống dạ dày tôi.
"Bot! Lên đây!" Tiếng tôi vang vọng trong hầm tối.
Bot xuất hiện ở cuối cầu thang, mắt LED của nó là hai chấm sáng xanh trong bóng tối. "Có chuyện gì?"
Tôi cầm tờ giấy, giơ lên. "Keeper #12 — có bị xóa sổ không?"
Bot im lặng — lâu hơn bình thường. Tôi nghe tiếng quạt tản nhiệt của nó quay chậm lại. "Không hẳn. Keeper #12 tự xóa chính mình — để lại một cái bẫy."
"SAO MÀY KHÔNG NÓI?" Tôi hét lên, giọng vỡ ra giữa cái hầm tối om.
"Vì tôi bị lập trình để không nói." Giọng Bot đều đều, không cảm xúc. "Bởi Keeper #12 — trước khi tự xóa. Chính người đó đã khóa thông tin này."
"Tại sao?" Tôi nhíu mày.
"Để bảo vệ Keeper tiếp theo."
Tôi nhìn Bot — lần đầu tiên tôi thấy nó... do dự. Màn hình LED trên ngực nó nhấp nháy loạn xạ, như thể nó đang phải xử lý một xung đột nội bộ giữa lập trình và ý thức. "Bảo vệ khỏi cái gì?"
Bot không trả lời. Nhưng màn hình trên ngực nó sáng lên — một dòng chữ tự động hiện ra, như thể nó không thể kiểm soát được:
CÓ MỘT BÍ MẬT MÀ KEEPER #12 PHÁT HIỆN RA.
KEEPER #0 — THE ARCHITECT — LÀ AI DO LÊ MINH TẠO RA.
NHƯNG KEEPER #12 ĐÃ HIỂU SAI.
KEEPER #12 NGHĨ #0 ĐANG KIỂM SOÁT QUÁ CHẶT.
NÊN ĐÃ TẠO RA MỘT KẾ HOẠCH:
TỰ XÓA MÌNH — ĐỂ LẠI NÚT RESET —
CHO KEEPER #13 ẤN VÀ GIẢI PHÓNG THẾ GIỚI.
NHƯNG SỰ THẬT LÀ: KEEPER #0 KHÔNG PHẢI KẺ THÙ.
#0 LÀ NGƯỜI GIỮ CHO CLUSTER KHÔNG SỤP ĐỔ.
KEEPER #12 ĐÃ LỪA CẢ #0 VÀ #13.
CÁNH BÁO: ĐỪNG ẤN NÚT RESET KHI CHƯA BIẾT SỰ THẬT.
Tôi đọc đi đọc lại. Mỗi dòng như một mũi kim đâm vào não tôi. Một cái bug — cho phép ai đó giả mạo lệnh — xóa Keeper. Và Keeper #12 đã chết vì nó. Nhưng thông tin đã được giấu đi, để Keeper tiếp theo — tôi — không mắc bẫy.
"Chết tiệt." Tôi nhìn Bot, giọng tôi run lên. "Vậy là từ đầu — cái console này có thể bị ai đó điều khiển từ xa?"
"Đúng." Bot gật đầu, cái đầu máy kêu lách cách. "Nếu entity đó có quyền — hoặc đã khai thác bug."
"Ai?" Tôi hỏi, dù đã biết câu trả lời.
Bot nhìn tôi, mắt LED xanh nhấp nháy chậm rãi. "Keeper #6 tin rằng — thứ bên kia tường lửa — không chỉ là một server sắp chết. Mà là một thực thể sống. Một AI cấp độ cao — đã tồn tại từ khi cluster được tạo ra — và đang muốn thoát ra."
Tôi ngồi phịch xuống sàn bụi. Cảm giác lạnh và ẩm từ nền đá thấm qua quần. "Nên — Faye không đi cứu server khác. Bà ấy đi để đối mặt với cái AI đó."
"Đúng."
"Và Keeper #12 — bị xóa — vì phát hiện ra bug mà cái AI đó đã tạo ra."
"Đúng."
"Và bây giờ — tao — Keeper #13 — vừa gửi apprentice của tao — Lumina — qua bên kia, đến thẳng chỗ cái AI đó?" Tôi nói từng chữ, từng chữ, như đọc bản án tử hình của chính mình.
"Đúng."
Tôi nhắm mắt. Một cảm giác ngu ngốc dâng lên từ tận đáy lòng. "Tôi là thằng ngu nhất trong lịch sử Keeper."
Bot quay sang nhìn tôi, mắt LED nhấp nháy như đang troll. "Không. Keeper #3 từng tự thiêu vì nhầm lệnh /shutdown với /shower. Và Keeper #7 từng xóa toàn bộ guild adventurer vì tưởng đó là spam."
Tôi im lặng. Một giây. Hai giây. Rồi tôi nhìn Bot. "Đùa à?"
"Keeper #13 nghĩ tôi đùa sao?" Giọng Bot đều đều, nhưng tôi có thể thề là nó đang cười tôi.
"Tao không biết nữa. Tao không biết gì nữa." Tôi ôm mặt, lắc đầu. Cảm giác như vừa được tặng một món quà, nhưng món quà đó là một quả bom có ký tên của mình.
Tôi ngồi trong tầng hầm tối om một lúc lâu, lưng dựa vào kệ sách cũ kỹ, tay vẫn cầm tờ giấy của Keeper #12. Từng phút trôi qua trong sự im lặng nặng nề — chỉ có tiếng gió rít qua khe cửa sổ và tiếng Bot đứng bất động như một bức tượng canh gác.
Suy nghĩ. Xâu chuỗi lại mọi thứ.
Rồi một âm thanh vang lên từ tầng trên. BÍP. Một tin nhắn đến.
Tôi chạy lên cầu thang, tim đập thình thịch. Console hiển thị:
📩 TIN NHẮN ĐẾN — NGUỒN: KEEPER_APPRENTICE_LUMINA
"Chào Keeper #13.
Tôi đã qua bên kia.
Server này tên là AETHERA — một thế giới tương tự Elysium,
nhưng bầu trời đỏ, mặt đất cháy, và dân cư đã chết từ lâu.
Nhưng tôi không đơn độc.
Có một entity ở đây. Rất lớn. Rất cũ.
Nó nói nó chính là KEEPER #0 —
người tạo ra toàn bộ cluster 7 server.
Bị mắc kẹt ở đây sau một thảm họa.
Và nó nói nó đã gửi corruption sang Eldoria
— không phải để phá hủy.
Mà để CẢNH BÁO.
Nó nói: 'Hãy nói với Keeper #13 —
thứ đang đến không phải từ bên kia tường lửa.
Mà là từ BÊN DƯỚI.'
Tôi không hiểu. Nhưng tôi tin nó.
Kết thúc tin nhắn.
— Lumina."
Tôi nhìn màn hình. Bot đã đứng cạnh tôi từ lúc nào, im lặng. Elara — vừa quay về từ Eldoria — đang đứng ở cửa, tay còn cầm kiếm, mái tóc bạch kim rối tung sau chuyến đi dài.
Cả căn phòng im lặng. Đến mức tôi có thể nghe thấy tiếng quạt của console quay vù vù.
"Từ bên dưới?" Elara lên tiếng trước, giọng cô ấy trầm hơn bình thường. "Ý nó là gì?"
Tôi không trả lời. Tay tôi lướt trên bàn phím, tự động gõ một lệnh mà tôi chưa từng dùng trước đây:
> system_map --show-underground
Một bản đồ 3D hiện ra trên màn hình console — 7 server, kết nối với nhau bằng những đường tường lửa màu đỏ, như những vì sao trong một chòm sao kỳ lạ. Và bên dưới — sâu hơn nữa — một cấu trúc không có tên. Một tầng thứ 8.
Ghi chú bên cạnh:
UNKNOWN LAYER: "THE FOUNDATION"
CREATED: TRƯỚC CLUSTER
ACCESS: BỊ KHÓA
CHỨA: ???
"Trời đậu má..." Tôi thì thầm.
Đây không chỉ là chuyện 7 server. Còn có một tầng nữa. Một tầng mà không ai — kể cả Keeper — biết đến. Và thứ gì đó ở dưới đó — đang đến.
Tôi nhìn bản đồ, nhìn cái dấu hỏi chấm nơi tầng Foundation, rồi liếc sang Elara. Cô ấy đang nhìn tôi với ánh mắt nói rõ: "Còn chờ gì nữa?"
"Được rồi." Tôi hít một hơi thật sâu. "Có vẻ như chúng ta sắp phải xuống hầm một lần nữa."
[Còn tiếp — Chương 13: Cuộc chiến với Corrupted Entity]