Chương 11: Ứng viên Keeper tập sự

📅 2026-06-16

Chương 11: Ứng viên Keeper tập sự


Tôi không giết thị trưởng ngay.

Một phần vì tôi không phải loại người giết entity mà không suy nghĩ — dù cho lý do có chính đáng đến đâu. Phần còn lại là vì ngay khi lão nói "giết tao," console trên tay tôi rung lên hồi chuông cảnh báo, và dòng chữ đỏ hiện ra như một cái tát thẳng vào mặt:

⚠️ WARNING: DESTROYING CORRUPTION CORE SẼ GIẢI PHÓNG 
   TOÀN BỘ CORRUPTED ENERGY VÀO ATMOSPHERE.
   
   HẬU QUẢ: CORRUPTION CORE #1 DESTROYED → 
   CORRUPTION MAY SPREAD TO ADJACENT LỤC ĐỊA.
   
   GIẢI PHÁP ĐỀ XUẤT: CONTAIN TRƯỚC → TIÊU HỦY SAU.

"Đéo." Câu nói thoát ra khỏi miệng tôi trước khi kịp nghĩ, giọng khản đặc trong không khí ẩm mốc của căn phòng.

Elara đứng cạnh tôi, một tay vẫn đặt trên chuôi kiếm. Cô ấy nheo mắt, giọng khàn khàn quen thuộc: "Gì?"

"Không thể đập được." Tôi lắc đầu, tay chỉ vào màn hình. "Nếu đập — corruption sẽ lan. Cả đám mình chết hết."

"Vậy làm sao?" Giọng cô ấy hơi căng lên, nhưng vẫn giữ bình tĩnh. Tôi đã để ý — Elara không bao giờ hoảng. Cô ấy có thể đang đối mặt với thứ kinh khủng nhất thế giới, nhưng giọng vẫn vậy: khô khốc, thực dụng, như thể đang hỏi mượn đường.

Tôi ngồi phịch xuống sàn đá lạnh, cạnh khối cầu đen. Cảm giác lạnh buốt từ nền đá truyền qua quần, nhưng tôi chẳng để tâm. Tôi nhìn người đàn ông bên trong khối cầu — thị trưởng Eldoria — mắt ông ta vẫn mở, môi vẫn mấp máy như đang niệm thứ gì đó trong vô thức.

"Mày nói chuyện với core được không?" Elara ngồi xổm xuống cạnh tôi, tay vẫn giữ kiếm, mắt vẫn liếc xéo ra cửa.

"Không biết." Tôi hít một hơi sâu. "Nhưng có thể thử."

Bề mặt khối cầu khi tôi đặt tay lên nó — ấm. Quá ấm. Như động cơ ô tô chạy suốt 200 năm không tắt, như cái laptop của tôi hồi còn deploy production — nóng đến mức sợ nó tan chảy bất cứ lúc nào. Mùi ozone thoang thoảng trong không khí, thứ mùi của máy móc cũ kỹ bị đốt nóng quá lâu.

> psychic_link --target "CORRUPTION CORE" --initiate

Cảnh báo: Đi vào vùng nguy hiểm.

Tôi chấp nhận, và nhắm mắt.


Và tôi thấy.

Tôi thấy một người đàn ông — Aldric Vane — 300 năm trước, đứng trên ban công dinh thự của mình. Eldoria lung linh ánh đèn như một bức tranh được vẽ bằng ánh sáng: những ngọn tháp pha lê phản chiếu mặt trời lặn, đường phố lát đá cẩm thạch trắng tinh, những con người hạnh phúc đi lại giữa công nghệ và ma thuật hòa quyện. Một đứa trẻ — Nick, con trai ông — chạy đến với một cánh tay robot lắp dở trên tay, tiếng cười giòn tan giữa không gian êm đềm.

"Cha ơi! Hôm nay con đã chế tạo được cánh tay robot!" Giọng đứa trẻ vang lên, hồn nhiên và tự hào.

Aldric cười — một nụ cười ấm áp, thứ nụ cười mà chỉ có cha mới dành cho con. "Giỏi lắm. Mai cha dạy con về ma thuật kết nối."

Một người phụ nữ — vợ ông — bưng trà ra từ trong nhà, tạp dề còn dính bột mì. "Hai cha con đừng quên bữa tối."

Tôi nhìn cảnh tượng đó và cảm thấy một nỗi đau nhói trong lồng ngực. Gia đình hạnh phúc. Hoàn hảo. Thứ mà tôi chưa bao giờ có ở kiếp trước, vì lúc nào cũng bận deploy.


200 năm sau.

Cảnh tượng thay đổi như ai đó vừa chuyển kênh từ phim gia đình sang thảm họa. Mặt đất bắt đầu rung chuyển, tiếng gầm vọng lên từ dưới lòng đất như một con quái vật khổng lồ đang thức giấc. Rồi một vết nứt — từ không trung — xé toạc bầu trời Eldoria như ai đó cắt một đường dao lam qua tấm vải lụa.

Không phải bão. Không phải thiên tai. Đó là một lỗ hổng trong không-thời gian, từ bên kia tường lửa.

Thứ gì đó lọt qua.

Một năng lượng đen, không hình dạng, tràn xuống Eldoria như thủy triều đen ngòm. Nó chạm vào một người — người đó ngã quỵ, mắt trắng dã, cơ thể chuyển sang màu tím như một bông hoa bị nhiễm độc. Rồi người thứ hai. Thứ ba. Hàng ngàn người.

Aldric, vẫn còn đứng vững, hét lên: "CÁCH LY! NGOẠI THÀNH! TOÀN BỘ RA NGOẠI THÀNH!" Giọng ông vang lên giữa tiếng la hét hỗn loạn, nhưng đã quá muộn. Năng lượng đen lan nhanh hơn ông nghĩ — nhanh hơn bất kỳ ai có thể chạy.

Nick — con trai ông — đang chạy về phía ông, đôi chân nhỏ bé lao qua đám đông hoảng loạn. "CHA ƠI!"

Aldric chạy đến, tay với ra. Ông sắp chạm được vào con trai mình.

Nhưng năng lượng đen đến trước.

Nó chạm vào Nick. Đứa trẻ dừng lại giữa đường — cơ thể cứng đờ, mắt chuyển sang trắng dã. Rồi Nick nhìn cha mình — với đôi mắt không còn là Nick nữa — và nói, giọng lạnh tanh như thể không phải từ một đứa trẻ: "Chạy đi, cha."

Ngay sau đó, cậu bé vỡ vụn thành bụi đen, tan vào không trung trước mắt Aldric.

Aldric đứng đó, bất động, giữa thành phố đang hấp hối. Và ông đã làm một điều — một điều mà không ai có thể ngờ. Ông tự nguyện làm vật chứa. Ông hấp thụ toàn bộ năng lượng đen, mời nó vào cơ thể mình, để ngăn nó lan ra các lục địa khác.

Nó có tác dụng. Toàn bộ corruption bị hút vào một điểm duy nhất — cơ thể Aldric. Nhưng ông không thể kiểm soát nó. Và thế là Corruption Core ra đời — một nhà tù cho năng lượng đen, nhưng cũng là nhà tù cho chính Aldric.

Aldric bị mắc kẹt bên trong cơ thể mình suốt 200 năm. Sống, nhưng không sống. Tỉnh táo, nhưng không thể cử động. Và mỗi ngày — trong 200 năm — ông nhìn thấy khuôn mặt con trai mình tan vỡ, lặp đi lặp lại, như một vòng lặp while(true) không có break.


Tôi rút tay khỏi khối cầu, và cảm giác như mình vừa rút tay khỏi một vũng lầy ký ức. Mắt tôi ươn ướt. Mùi ozone còn vương trên tay, nhưng giờ nó khiến tôi buồn nôn.

Elara nhìn tôi, đôi mắt xanh cắt vào mặt tôi như lưỡi dao. Cô ấy biết tôi đã thấy thứ gì đó — và biết đó không phải thứ dễ chịu.

"Thị trưởng Aldric" — tôi nói, giọng khàn hơn tôi muốn — "ông ấy đã tự nguyện trở thành core. Để bảo vệ lục địa khác."

Elara thả tay ra khỏi chuôi kiếm. Cô ấy nhìn khối cầu đen với ánh mắt khác — không còn là sẵn sàng chiến đấu, mà là một thứ gì đó gần với... kính trọng. "Chết tiệt."

"Ừ."

Hai đứa tôi ngồi đó, dưới tầng hầm tối om, cạnh một khối cầu chứa một người đàn ông đã hy sinh 200 năm trước. Âm thanh duy nhất là tiếng mưa nhỏ bên ngoài và tiếng console nhấp nháy nền.

Rồi console reo — một tin nhắn đến. Không phải từ system, mà từ Bot.

⚠️ BOT — TIN NHẮN KHẨN:

Trong lúc Keeper #13 đi vắng, có một entity đến Admin Tower.
Tự xưng là "Ứng viên Keeper tập sự."
Nói rằng nó cần gặp Keeper.
Tôi đã cho nó vào phòng chờ.

Nó có... 5,842 câu hỏi.

Tôi đọc tin nhắn xong, quay sang Elara. Mặt cô ấy nhăn lại như vừa ngửi thấy mùi sữa thiu.

"Thế đéo nào lại có thêm người đến phỏng vấn xin việc lúc này?"


Tôi quay lại Admin Tower bằng cổng dịch chuyển, để Elara canh giữ Eldoria. Bước vào phòng console, tôi dừng lại — và thấy nó.

Một entity — không phải người — lơ lửng giữa phòng. Nó giống như một quả cầu ánh sáng màu xanh lam, đường kính khoảng 50cm, với hàng trăm sợi tơ ánh sáng tỏa ra xung quanh như một con sứa vũ trụ. Những sợi tơ đó chuyển động chậm rãi, uốn lượn trong không khí, tạo ra những đường cong mềm mại như rong biển dưới nước. Nó phát ra âm thanh nhẹ nhàng, như tiếng chuông gió trong một chiều gió thoảng.

"Xin chào. Tôi là Entity #8,192,473 — còn được gọi là Lumina."

Tôi đóng cửa, ngồi xuống ghế. Chiếc ghế kêu cót két dưới sức nặng của tôi. Tôi nhìn quả cầu ánh sáng — đẹp đấy, nhưng tôi không có thời gian cho mấy trò lãng mạn lúc này.

"Được rồi. Nói tao nghe — sao mày muốn làm Keeper tập sự?"

Lumina xoay tròn một chút, những sợi tơ sáng lấp lánh như đang suy nghĩ. "Vì tôi là entity thông minh duy nhất trong danh sách phục hồi đợt này. Tôi có nhận thức. Tôi có khả năng học hỏi. Và tôi muốn giúp."

"Giúp? Giúp gì?"

"Mọi thứ."

Tôi nhìn nó — quả cầu ánh sáng đang nhẹ nhàng xoay tròn, những sợi tơ vẽ ra những vòng tròn ma thuật trong không khí. Nó đẹp, tôi công nhận. Nhưng tôi đã làm sysadmin đủ lâu để biết: đẹp không đồng nghĩa với an toàn.

"Tao biết gõ lệnh. Tao có Bot. Tao không cần apprentice."

"Nhưng Keeper #13 cần ai đó trông server khi Keeper không có mặt." Giọng Lumina vẫn nhẹ nhàng nhưng có một sự kiên định kỳ lạ — như một AI đã được train trên đống documentation và quyết định không bao giờ để ai nói lại mình. "Bot có thể chạy script — nhưng không thể đưa ra quyết định. Tôi có thể."

Tôi ngả người ra ghế, tay gõ nhẹ vào thành ghế. "Tại sao tao nên tin mày?"

Lumina im lặng một lúc — những sợi tơ ngừng chuyển động, như thể nó đang cân nhắc từng chữ. "Vì tôi không có lý do để phản bội. Tôi là sản phẩm của chính server này. Nếu server chết — tôi chết. Nếu Keeper chết — tôi không có ai để học hỏi."

Logic chặt chẽ. Không thể phản bác. Nhưng tôi vẫn nghi ngờ — đó là bản năng sống còn của dân IT. "Mày có biết về Eldoria?"

"Có." Lumina xoay tròn nhanh hơn một chút, như một sinh viên giơ tay phát biểu. "Một lục địa bị corruption. 200 năm bị cô lập. Thị trưởng Aldric Vane hy sinh để ngăn lây lan."

Tôi gật gù, không lộ vẻ ấn tượng. "Giỏi. Vậy mày nghĩ tao nên làm gì với Eldoria?"

Những sợi tơ sáng của Lumina xoay nhanh hơn một chút — giống hệt một con mực đang suy nghĩ nghiêm túc. "Cách ly không phải giải pháp vĩnh viễn. Corruption core có thể được trung hòa — nếu tìm được chìa khóa. Keeper #8 đã cô lập vì không có giải pháp. Nhưng Keeper #13 có thể có."

"Chìa khóa?"

"Thứ đã gây ra corruption ngay từ đầu. Nếu biết nguồn — có thể tìm ra cách đảo ngược."

"Và nguồn đó là?" Tôi hỏi, dù trong lòng đã biết câu trả lời.

"Bên kia tường lửa."

Tôi nhìn Lumina. Nó nhìn lại tôi — dù không có mắt, tôi vẫn cảm nhận được sự tập trung từ nó. Một entity ánh sáng nhỏ bé, sẵn sàng nói với tôi những điều mà không ai dám nói.

"Mày biết về Faye?"

"Keeper #6. Người duy nhất vượt qua tường lửa. Không quay lại."

"Tao có script của bà ấy — mở tường lửa trong 30 giây."

"Vậy Keeper #13 cần quyết định: gửi probe — hay tự đi."

Tôi suy nghĩ. Trong đầu tôi vẫn còn ám ảnh hình ảnh Aldric mất con trai. Cảm giác bất lực đó. "Tao không tự đi được. Còn Eldoria. Còn 47 triệu entity. Còn Keeper #12 mất tích."

"Vậy gửi probe."

"Probe lần trước chết sau 3 giây."

"Lần này" — Lumina lơ lửng đến gần hơn, những sợi tơ sáng gần như chạm vào mặt tôi — "để tôi đi."

Tôi ngừng lại. Một quả cầu ánh sáng nhỏ bé, sẵn sàng đi vào nơi không ai từng sống sót trở về. "Cái gì?"

"Tôi là entity. Tôi có thể du hành dưới dạng dữ liệu. Tôi có thể gửi thông tin về trước khi chết. Tôi có thể làm probe — nhưng thông minh hơn."

"Sao mày làm vậy?" Tôi hỏi, giọng tôi trầm hẳn xuống.

"Vì nếu server bên kia chết — và corruption lan qua — server chúng ta chết theo. Và nếu server chúng ta chết — tôi chết. Đó không phải lòng dũng cảm." Giọng Lumina đều đều, như một thuật toán. "Đó là bản năng sinh tồn."

Tôi cười. Một nụ cười mệt mỏi nhưng thành thật. Nó nói chuyện giống một sysadmin hơn bất kỳ entity nào tôi từng gặp. "Mày nói chuyện như một sysadmin thực thụ."

Lumina sáng lên rực rỡ, những sợi tơ xoay tròn trong niềm vui thích. "Cảm ơn."

"Được." Tôi đứng dậy, vươn vai. "Tao nhận mày làm Keeper tập sự."

Quả cầu sáng lên rực rỡ đến mức tôi phải nheo mắt.

"Nhưng trước khi đi" — tôi chỉ tay vào console — "dạy tao vài thứ về cái probe thông minh đó."

Lumina xoay tròn, những sợi tơ sáng vẽ ra một vòng cung lấp lánh trong không khí. "Tất nhiên — Keeper #13."

Trong lúc nó nói, tôi liếc nhìn console. Một dòng chữ hiện ra ở góc màn hình:

KEEPER APPRENTICE REGISTERED: LUMINA (Entity #8,192,473)
LỊCH SỬ HOẠT ĐỘNG: KHÔNG CÓ — ENTITY MỚI TẠO
ĐÁNH GIÁ NĂNG LỰC: ???

Mới tạo. Một entity vừa được sinh ra, và nó đã tình nguyện đi vào nơi nguy hiểm nhất cluster. Tôi không biết nên gọi đó là dũng cảm hay ngu ngốc. Nhưng này — tôi cũng từng chết vì thiếu dấu chấm phẩy, nên ai cười ai?


[Còn tiếp — Chương 12: Bí ẩn Keeper #12]