Chương 3: Đi phỏng vấn Demon Lord — tôi đã chuẩn bị CV nhưng hắn chỉ muốn kể về thơ

📅 2026-06-16

Chương 3: Đi phỏng vấn Demon Lord — tôi đã chuẩn bị CV nhưng hắn chỉ muốn kể về thơ


Lần đầu tiên tôi rời khỏi căn phòng.

Sau 36 giờ gõ lệnh, fix bug, và vô tình gây ra existential crisis cho final boss của thế giới, tôi quyết định mình cần ra ngoài. Không phải vì tôi muốn khám phá thế giới fantasy với những khu rừng kỳ diệu hay những thành phố lấp lánh — mà vì Morgoth hẹn gặp ở vách đá phía Đông. Console báo:

Cảnh báo: Keeper #13 chưa rời khỏi Admin Tower trong 36 giờ.
Cảnh báo: Thiếu vitamin D có thể ảnh hưởng đến hiệu suất làm việc.
Đề nghị: Ra ngoài ít nhất 10 phút.

Console quan tâm đến sức khỏe của tôi hơn cả HR công ty cũ. Tôi mặc lại cái hoodie cũ kỹ — kiên quyết từ chối mặc đồ fantasy — và bước ra khỏi tháp. Cánh cửa gỗ phát ra tiếng kêu cót két, và lần đầu tiên sau 36 giờ, ánh sáng mặt trời thực sự chạm vào mặt tôi.


Aetheris — thủ đô của thế giới — hiện ra trước mắt tôi và nó đẹp đến mức tôi phải nheo mắt vài giây để điều chỉnh. Đường lát đá trắng tinh, những ngôi nhà mái ngói đỏ san sát nhau, đèn lồng ma thuật treo dọc các con phố vẫn đang tỏa sáng dù trời đã sáng. Một dòng sông trong vắt chảy xuyên qua thành phố, lấp lánh dưới nắng sớm, và bên bờ sông, lũ trẻ con đang chạy nhảy, tiếng cười giòn tan hòa lẫn với tiếng nước chảy róc rách. Một pháp sư ngồi bán bùa hộ mệnh ở góc chợ, đôi tay thon dài sắp xếp những lá bùa phát sáng thành hàng. Từ một tiệm bánh gần đó, mùi thơm của bánh mì mới ra lò phả vào mặt tôi — một mùi hương ấm áp, ngọt ngào, không thể cưỡng lại, khác xa với mùi mốc meo của Admin Tower.

Tôi đã sống 28 năm ở Sài Gòn — cái nôi của bụi bặm và tiếng còi xe không ngừng nghỉ — và tôi chưa bao giờ thấy không khí trong lành đến thế. Tôi hít một hơi thật sâu, để mặc cho làn gió nhẹ lùa qua mái tóc rối bù, và tôi nhận ra rằng mình đã quên mất cảm giác được hít thở mà không lo lắng về chỉ số ô nhiễm trong phổi.

"Ấn tượng hả Keeper?"

Giọng Elara vang lên sau lưng, khàn khàn và hơi chế giễu. Tôi quay lại. Cô ấy đang dựa vào tường, hai tay khoanh trước ngực, một cái bánh mì kẹp thịt — hay đúng hơn là thịt nướng kẹp giữa hai ổ bánh — đang được cô ấy cầm hờ hững như một vũ khí.

"Tao tưởng mày đi uống." Tôi nhướn mày, bước lại gần.

"Uống xong rồi." Cô ấy cắn một miếng, nhai ngồm ngoàm, rồi nuốt xuống với vẻ mặt thỏa mãn. "Giờ đi ăn. Mày đi đâu?"

"Gặp Demon Lord."

Elara ngừng nhai. Cả miếng thịt mắc lại trong họng cô ấy trong nửa giây trước khi được nuốt xuống một cách khó nhọc. "...Gì cơ?"

"Hắn hẹn tao ở vách đá phía Đông. Nói chuyện."

Ánh mắt cô ấy nhìn tôi như thể tôi vừa nói sẽ đi uống cà phê với quỷ dữ. "Mày hẹn gặp Morgoth the Eternal — chúa tể bóng tối, kẻ thù số một của nhân loại — để... nói chuyện?"

"Ừ. Hắn viết thơ hay lắm."

Elara nhìn tôi chằm chằm. Đôi mắt xanh của cô ấy hơi nheo lại, như thể cô ấy đang kiểm tra xem tôi có đùa không. "Mày có biết hắn từng giết cả một quân đoàn không?"

"Tao biết." Tôi nhún vai. "Nhưng thơ ổng hay thiệt."

Năm giây im lặng trôi qua — chỉ có tiếng xe ngựa lăn bánh trên đường đá từ xa và tiếng chim hót líu lo trên nóc nhà thờ. Rồi Elara bật cười. Một tiếng cười bất ngờ, không giấu giếm, làm mấy người qua đường ngoái nhìn. "Mày đúng là Keeper kỳ lạ nhất tao từng gặp."

"Cảm ơn."

"Đấy không phải lời khen." Cô ấy bước tới, đi song song với tôi, tiếng ủng da cộp cộp trên mặt đá. "Nhưng tao đi với mày. Phòng khi hắn đổi ý."

"Nhỡ hắn đọc thơ cho tao nghe thì sao?"

"Thì tao sẽ đứng đằng xa." Cô ấy cười khẩy. "Tao không muốn dính vào vụ này."


Vách đá phía Đông là một mỏm đá nhô ra biển, cao chừng 200 mét, nơi gió biển thổi mạnh đến nỗi hoodie của tôi bay phần phật sau lưng. Sóng vỗ vào chân vách đá từ xa dưới kia, âm thanh ầm ầm vọng lên như tiếng trống của một vị thần nào đó. Và trên mỏm đá, một bóng người ngồi đó, lặng lẽ như một pho tượng.

Hắn mặc áo choàng đen — loại rẻ tiền, vải thô, có vẻ mua ở chợ phiên chứ không phải thứ chúa tể bóng tối thường mặc. Tóc đen dài hơi rối, vài lọn bay lòa xòa trước gió. Bên cạnh hắn, một cây quyền trượng cắm xuống đất — và trên đầu quyền trượng, một đóa hoa nhỏ màu trắng đang run rẩy trong gió.

Tôi tiến lại gần. "Chào."

Hắn không quay lại. Giọng trầm, như vọng từ một hang động xa. "Ta đang ngắm hoàng hôn."

Tôi nhìn đồng hồ. 9 giờ sáng. "...Trời mới sáng mà."

"Ở Echovale lúc nào cũng hoàng hôn." Hắn khẽ nghiêng đầu. "Đây là lần đầu ta ra ngoài sau 200 năm."

"Ồ." Tôi không biết nói gì hơn, nên tôi ngồi xuống cạnh hắn trên mỏm đá lạnh. Gió biển thổi mạnh, mang theo mùi muối và một thứ gì đó tanh tanh — mùi của biển cả, của những thứ chưa bao giờ được khám phá. Tôi im lặng, để cho âm thanh của sóng vỗ lấp đầy khoảng trống giữa hai người.

"Keeper," hắn nói sau một lúc lâu, giọng trầm hơn — như một câu hỏi đã ấp ủ từ lâu — "ngươi có bao giờ nghĩ tất cả chỉ là một giấc mơ?"

"Tuần trước tao nghĩ suốt. Sau 72 tiếng debug." Tôi kéo đầu gối lên, vòng tay ôm lấy chúng. "Nghĩ miết. Liệu mình có thực sự đang code không, hay chỉ là mơ mình đang code?"

"Và ngươi kết luận thế nào?" Hắn quay sang nhìn tôi lần đầu tiên — và tôi thấy mặt hắn. Không dữ tợn như mô tả trong sách lịch sử. Chỉ là một người đàn ông trạc 40, mắt buồn thăm thẳm, vài nếp nhăn hằn sâu trên khóe môi. Hắn trông giống một giáo sư triết học hơn là một chúa tể bóng tối.

"Cuộc đời là đau khổ." Tôi buông một tay, chỉ vào không trung. "Nhưng ít nhất có cà phê."

Hắn chớp mắt. "Cà phê là gì?"

Hai chữ đó như một nhát dao đâm thẳng vào trái tim người nghiện caffeine trong tôi. "Thứ mà thế giới này không có." Tôi thở dài, ngả người ra sau, chống hai tay lên đá lạnh. "Ai cũng hỏi tao sao mày gầy thế. Đấy, vì không có cà phê."

Hắn gật gù — không hiểu, nhưng vờ hiểu. Cái kiểu gật đầu của một người đã quá quen với việc không hiểu nhưng vẫn muốn tỏ ra đồng cảm. "Ta viết một bài thơ mới. Muốn nghe không?"

"OK."

Hắn đứng dậy, phủi bụi trên áo choàng, đưa tay ra phía biển như một nghệ sĩ sắp trình diễn trước hàng ngàn khán giả. Rồi hắn ngâm, giọng trầm ấm hòa cùng tiếng sóng:

"Ta là bóng tối, ta là đêm / Chẳng qua chỉ là vài dòng code mềm / 500 năm ngỡ làm nên chuyện / Hóa ra main function chưa chạy liền."

Tôi vỗ tay — thật lòng đấy. Một bài thơ có vần, có điệu, và có cả nỗi đau của một lập trình viên — dù hắn chưa từng code. "Hay đấy. Có vần có điệu."

Hắn quay lại, mắt hơi sáng lên — như một đứa trẻ vừa được khen. "Thiệt không?"

"Thiệt. Nhưng mà 'chạy liền' hơi gượng."

"Ừ, ta cũng thấy." Hắn gật gù, tay đưa lên cằm, trầm ngâm. "Để về sửa."

Từ đằng xa, giọng Elara vang lên như một tiếng sét: "HAI NGƯỜI ĐANG LÀM CÁI QUÁI GÌ THẾ?!"

Tôi quay lại, đưa tay thành loa: "DEMON LORD ĐỌC THƠ!"

Cô ấy ôm mặt. Từ xa, tôi có thể thấy đôi vai cô ấy chùng xuống trong sự bất lực.


Chúng tôi ngồi đó khoảng một tiếng, dưới cái nắng sớm mà Morgoth nhất quyết gọi là hoàng hôn. Hắn đọc thêm bốn bài nữa — bài nào cũng nói về bóng tối, sự cô đơn, và một tình yêu đã mất. Bài thứ ba có câu: "Em đi như dòng code không debug / Để ta ở lại với stack trace đầy tim." Tôi gật gù, công nhận hắn đang tiến bộ.

"Bài cuối — 'Nàng' — có thật không?" tôi hỏi khi hắn vừa ngâm xong một đoạn về một mối tình từ 300 năm trước.

Hắn im lặng, mắt nhìn ra biển xa, nơi những con sóng đang vỗ vào vách đá như nhịp tim chậm rãi của một người đang nhớ. "Một Elf. 300 năm trước. Nàng là adventurer, lẻn vào lâu đài của ta. Đáng lẽ ta phải giết nàng."

"Nhưng?"

"Nàng dạy ta viết thơ." Hắn nhặt một viên đá nhỏ bên cạnh, ném nó ra biển. Viên đá vẽ một đường cong mờ ảo trong không trung trước khi chìm xuống dòng nước xanh thẳm. "Sau đó nàng biến mất. Ta không biết nàng còn sống không."

Tôi không hỏi thêm. Có những chuyện không cần hỏi — cái cách hắn ném viên đá, cái cách mắt hắn dõi theo nó cho đến khi nó chạm mặt nước — kể đủ rồi. Tôi đổi chủ đề, vỗ nhẹ lên đầu gối. "Nghe này, tao đến đây vì một lý do."

"Ta biết. Ngươi cần giúp fix bug ở Echovale."

"Đúng."

"Ta sẽ giúp."

Tôi quay sang nhìn hắn, không giấu được vẻ ngạc nhiên. "Dễ thế?"

Hắn nhìn tôi. Đôi mắt buồn đó bỗng trở nên sâu hơn, như một hồ nước lặng mà tôi vừa ném một hòn đá vào. "Ngươi là người đầu tiên sau 300 năm ngồi nghe ta đọc thơ. Không bỏ chạy. Không rút kiếm. Ngươi còn góp ý về vần."

"Công bằng mà nói — 'chạy liền' hơi gượng thật."

Khóe môi hắn cong lên — một nụ cười gần như không thấy, nhưng tôi thấy. "Vậy nên ta giúp ngươi. Đổi lại — ngươi giúp ta tìm nàng."

"Tìm ai?"

"Elf đó. Ta muốn biết nàng còn sống không."

Tôi nhìn hắn. Một Demon Lord — chúa tể bóng tối, kẻ từng làm rung chuyển cả lục địa với những đạo quân Orc hùng mạnh — đang nhờ tôi tìm mối tình đầu 300 năm trước. Nếu tôi còn ở Trái Đất, đây sẽ là một plot twist đáng giá cho bất kỳ bộ anime isekai nào. "...Mày có tên nàng không?"

Hắn ngập ngừng, ngón tay cái miết vào mép áo choàng. "Có. Nàng tên là Sylvara."

Tôi gật gù. "Sylvara?"

"Phải. Sylvara Windrunner."

Tôi đứng hình. Tim tôi như bị ai đó bấm nút pause trong nửa giây. Windrunner. Họ Windrunner. Họ mà cách đây 36 giờ tôi mới biết — cũng là họ của Elara. Cùng một họ, cùng một chủng tộc Elf, cùng một phong cách phiêu lưu. Trong đầu tôi, một chuỗi logic kỳ lạ bắt đầu đan xen: Elara — Windrunner — Sylvara — 300 năm trước — dạy thơ — biến mất. "Hảo huynh đệ..." tôi lẩm bẩm, cảm giác như vừa tìm ra một bug trong code của vũ trụ. "Elder sister của Elara?"

"Ngươi biết nàng?!" Mắt Morgoth sáng rực — lần đầu tiên có biểu cảm không phải 'buồn' kể từ khi tôi gặp hắn.

"Chưa. Nhưng tao biết em gái nàng."

"Nàng còn sống?!" Giọng hắn vỡ ra một chút ở cuối câu, như một đường ống nước cũ kỹ vừa rỉ ra một tia hy vọng.

"Tao không biết. Để tao tra cứu." Tôi mở console trên tay — một tấm bảng ánh sáng xanh lam hiện ra, lơ lửng trước mặt. Mười ngón tay tôi lướt trên bàn phím ảo:

> entity locate --name "Sylvara Windrunner"

Kết quả hiện ra gần như ngay lập tức:

✅ Tìm thấy.
Entity: #4,215,678 — Sylvara Windrunner (Elf, Female)
Trạng thái: [ALIVE]
Vị trí: Echovale — Forbidden Library (tọa độ 12.47, -834.12)
Nghề nghiệp: Archivist — Keeper của Keeper (hưu trí)
Ghi chú: Cựu adventurer. Đã giải nghệ 200 năm.
         Từ chối mọi liên lạc với thế giới bên ngoài.
         Lý do: "Chán mấy thằng đàn ông rồi."

Tôi nhìn dòng ghi chú cuối cùng, không nhịn được cười. "Ổng sống. Nàng ở Thư viện Cấm, Echovale."

Morgoth nhìn tôi — và đôi mắt hắn, lần đầu tiên kể từ khi cuộc trò chuyện bắt đầu, không còn vẻ existential crisis nữa. Thay vào đó là một thứ ánh sáng mơ hồ — như một người đàn ông vừa thấy được một tia sáng sau 300 năm trong bóng tối. "Đưa ta đến đó."

"Được. Nhưng mà này." Tôi đứng dậy, phủi cát trên quần. "Tụi mình đang nói chuyện, giống như thơ với thơ, và rồi tao nhận ra — tao đang đứng giữa vách đá với Demon Lord lúc 9h sáng."

"Hả?"

"Và tao thấy..." Tôi ngập ngừng, nhìn ra biển, nơi mặt trời đã lên cao hơn một chút, rải những tia sáng vàng óng lên mặt nước. "...đó là khoảnh khắc đẹp nhất từ khi tao chết."

Morgoth nhìn tôi, không nói gì trong vài giây. Gió biển thổi qua, làm tà áo choàng đen của hắn bay phần phật. "Cảm xúc."

"Ừ."

"Ta cũng thấy thế."

Từ đằng xa, giọng Elara vang lên lần nữa, lần này mất kiên nhẫn hơn: "HAI NGƯỜI CÓ ĐI KHÔNG ĐỂ TAO VỀ NGỦ?!"

Chúng tôi cùng nhìn về phía cô ấy — một hình bóng nhỏ đang đứng chống nạnh dưới cái cây gần đó, mái tóc bạch kim bay trong gió.

"Con bé nhà mày hơi nóng tính." Morgoth nói, giọng nhẹ nhõm lạ thường.

"Ừ, nhưng nó ổn." Tôi bắt đầu bước về phía Elara, cảm thấy lòng nhẹ hơn bao giờ hết. "Nó là bạn tao."


Trên đường về tháp, Elara kéo tôi ra một góc khuất giữa hai dãy nhà, nơi bóng râm mát rượi và mùi hoa lài thoang thoảng. Cô ấy khoanh tay, nhìn tôi với vẻ mặt của một người sắp phải nói một điều khó tin.

"Mày điên rồi."

"Sao?" Tôi dựa vào tường gạch, tay đút túi hoodie.

"Mày vừa kết bạn với Demon Lord. Kẻ thù số một của nhân loại."

"Hắn đọc thơ."

"MÀY CŨNG ĐIÊN RỒI!" Tiếng cô ấy vọng ra, vang xa trong con hẻm nhỏ, làm mấy con chim đậu trên mái nhà giật mình bay vụt đi.

"Ê nhưng hắn biết chị mày."

Elara đứng sững. Cả cơ thể cô ấy như ngừng lại — một bức tượng giữa con hẻm đầy nắng. Cặp mắt xanh mở to, không chớp. "...Gì?"

"Sylvara Windrunner." Tôi nói chậm, từng chữ một. "Ở Thư viện Cấm, Echovale."

Cô ấy không nói gì — chỉ nhìn tôi, như thể tôi vừa nói một ngôn ngữ xa lạ. "Sao mày biết tên chị tao?"

"Console." Tôi chỉ vào tay — bảng điều khiển xanh lam vẫn còn nhấp nháy trong lòng bàn tay.

Elara im lặng. Lâu hơn bình thường. Không khí giữa chúng tôi nặng đi, và tôi nghe rõ tiếng tim mình đập, hòa lẫn với tiếng xe ngựa từ xa và tiếng cười trẻ con từ quảng trường gần đó.

"Mày biết chị mày còn sống không?"

Cô ấy vẫn im lặng. Đôi mắt xanh nhìn đi chỗ khác, nhìn vào một điểm xa xăm trên bức tường đá đầy rêu. Rồi cô ấy nói, giọng nhẹ đến mức gần như tan biến trong gió: "Tao 200 năm không gặp chị ấy."

"Ờ thì..." Tôi không biết nên nói gì, nên tôi chọn sự thật. "...chị mày bảo chán đàn ông rồi."

Một thoáng cười — rất nhanh, rất nhẹ — thoáng qua trên môi Elara, như một tia chớp trên bầu trời đêm. Nhưng tôi thấy nó. "Nghe giống chị tao."

"Có muốn đi gặp không?" tôi hỏi, giọng nhẹ nhàng hơn, như đang hỏi một câu đã biết trước câu trả lời.

Cô ấy không trả lời ngay. Đưa tay vuốt một lọn tóc bạch kim ra sau tai, đôi mắt vẫn nhìn xa xăm, dõi theo một đám mây trắng đang trôi chậm chạp trên bầu trời xanh. "Có việc ở Echovale mà."

"Phải. Bug cần fix." Tôi nhìn theo hướng mắt cô ấy, về phía chân trời, nơi xa kia là lục địa Echovale đầy rẫy lỗi. "Với cả... có người muốn gặp lại người yêu cũ."

"Người yêu cũ?" Elara quay lại, mắt nheo lại.

"Ừ. Morgoth và chị mày."

Elara há hốc miệng — một biểu cảm mà tôi chưa từng thấy trên khuôn mặt vốn luôn bình thản của cô ấy. "CHỊ TAO HẸN HÒ VỚI DEMON LORD?!"

"Không hẳn — 300 năm trước, lén vào lâu đài, dạy hắn viết thơ, rồi biến mất."

Cô ấy ôm đầu, những ngón tay bấu chặt vào da đầu như thể đang cố giữ cho những suy nghĩ đang quay cuồng trong đó khỏi bay hết ra ngoài. "Trời ơi. Chị tao điên thật rồi."

"Giống mày."

"KHÔNG GIỐNG!" Cô ấy hét lên, nhưng có một nụ cười không thể che giấu đang kéo khóe môi cô ấy lên.

Tôi cười — lần đầu tiên sau 36 giờ, tôi thấy cuộc sống ở thế giới này có thể vui. Có thể có những khoảnh khắc nhẹ nhàng, giữa những lệnh terminal và những bug chết người, giữa những Demon Lord viết thơ và những Elf kỳ cựu đang dần cởi mở. Tôi nhìn lên bầu trời Aetheris, nơi một đàn chim đang vẽ nên những vòng tròn lộn xộn trên nền xanh thẳm, và tôi nghĩ: có lẽ thế giới này không đến nỗi nào.


🌟 Notes cuối chương

ItemChi tiết
Đồng minh mớiMorgoth — Demon Lord, thi sĩ, đang tìm lại tình cũ
Plot pointSylvara Windrunner (chị Elara) còn sống — ở Thư viện Cấm, Echovale
Nhiệm vụ mớiTìm Sylvara + Fix bug Echovale
Tâm trạng MCLần đầu thấy cuộc sống ở đây... không tệ
ElaraBất ngờ: chị mình từng yêu Demon Lord, giận nhưng tò mò

Chương 4: Hành trình đến Echovale — lục địa bị lãng quên và đầy bug