Chương 22: Chuyến phiêu lưu đầu tiên
Chương 22: Chuyến phiêu lưu đầu tiên
Ba ngày sau, Elara đứng trước cửa Admin Tower — mặc giáp da đầy đủ, thanh kiếm dài đeo bên hông, mái tóc bạch kim được tết gọn sau lưng. Cô ấy có vẻ mặt của một người đã quyết định xong mọi thứ và sẽ không chấp nhận từ chối — một vẻ mặt mà tôi đã học cách nhận ra và sợ hãi.
"Đi. Lần này không cãi."
Tôi nhìn cô ấy từ đầu đến chân — lớp giáp da cũ kỹ nhưng được bảo dưỡng tốt, những vết xước trên bả vai kể câu chuyện của trăm trận chiến — rồi nhìn console trên bàn đang hiển thị 0 bug critical, 0 corruption, 0 sự cố. Bot đang lau bếp, thỉnh thoảng liếc nhìn chúng tôi với vẻ tò mò mà tôi chưa từng thấy ở một cỗ máy.
"Đi đâu?" tôi hỏi, dù biết câu trả lời sẽ không đơn giản.
"Lục địa Frostgard. Một con boss đã respawn sau hai trăm năm. Tao muốn đánh." Elara nói như thể đó là điều hiển nhiên nhất trên đời — như thể việc đi đánh boss sau hai trăm năm là một kế hoạch cho buổi sáng thứ Bảy bình thường.
"Đánh boss? Bằng gì?"
"Kiếm." Cô ấy rút thanh kiếm ra một nửa, ánh sáng mặt trời lấp lánh trên lưỡi thép, và tôi có thể thấy những đường vân trên lưỡi kiếm — dấu vết của một vũ khí đã qua nhiều trận chiến.
"Còn tao?"
Elara nhướn mày, như thể câu hỏi quá hiển nhiên. "Mày làm support."
"Support kiểu gì? Tao không biết đánh nhau." Tôi chỉ vào bản thân — một thằng backend engineer gầy gò, da trắng bệch vì ngồi trong phòng quá nhiều, chưa từng cầm vũ khí gì nặng hơn một cốc cà phê.
"Mày biết gõ lệnh. Gõ buff cho tao." Giọng Elara không cho phép tranh cãi, nhưng mắt cô ấy lấp lánh một tia tinh nghịch.
Tôi nhìn Bot, nhưng Bot chỉ nghiêng đầu — một cử chỉ mà tôi đã học cách hiểu là "tôi không liên quan, nhưng tôi quan sát." "Keeper #13 chưa từng rời Aetheris mà không có nhiệm vụ cứu thế giới," Bot nói, giọng đều đều.
"Lần đầu tiên," tôi thì thầm.
"Có thể sẽ vui," Bot nói thêm — và lần này tôi chắc chắn nó đang khích lệ, không mỉa mai.
Tôi nhìn Elara — đứng thẳng lưng, ánh mắt kiên định, sẵn sàng cho một cuộc phiêu lưu. Và tôi cảm thấy một sự thôi thúc kỳ lạ trong lồng ngực — không phải nghĩa vụ, không phải trách nhiệm, mà là một thứ gì đó giống như ham muốn. Ham muốn được thấy những gì ngoài kia. Ham muốn được sống. "Đi," tôi nói, trước khi kịp nghĩ lại.
Chúng tôi đi bằng cổng dịch chuyển ở trung tâm Aetheris — một vòng tròn đá lớn với những ký tự cổ chạm khắc xung quanh, phát ra ánh sáng xanh khi kích hoạt. Những ký tự đó không giống bất kỳ ngôn ngữ nào tôi biết, nhưng chúng có một vẻ đẹp riêng — những đường cong mềm mại hòa lẫn với những góc cạnh sắc sảo, như một bản nhạc được viết bằng hình vẽ.
Cảm giác dịch chuyển không giống như tôi tưởng — không có cảm giác rơi hay xoay vòng, không có cảm giác say xe. Chỉ là một sự chuyển đổi nhẹ nhàng, như khi bạn chớp mắt và thấy mình ở một nơi hoàn toàn khác. Không khí thay đổi, ánh sáng thay đổi, âm thanh thay đổi — tất cả trong một khoảnh khắc.
Chúng tôi bước ra Frostgard, và tôi rùng mình.
Lạnh. Lạnh thật sự. Không phải lạnh trong server log hay lạnh từ điều hòa văn phòng. Đây là cái lạnh cắt da, thấm qua từng lớp áo, như hàng ngàn mũi kim nhỏ đâm vào da thịt. Hơi thở của tôi biến thành khói trắng, và tôi có thể cảm nhận được từng sợi lông tơ trên cánh tay dựng đứng dưới lớp áo. Cái lạnh ở đây có một mùi riêng — mùi của băng, của tuyết, của một thế giới đã ngủ đông hàng ngàn năm.
Tôi nhìn xung quanh và không thể nói nên lời. Cây cối làm bằng băng, trong suốt và lấp lánh như pha lê dưới ánh mặt trời, phản chiếu ánh sáng thành hàng ngàn tia cầu vồng nhỏ. Một dòng sông đóng băng chảy xa xa, mặt băng xanh thẳm như ngọc bích, và những ngôi nhà của người Dwarf — thấp, tròn, làm từ đá và băng — nằm rải rác dọc theo thung lũng như những viên ngọc trai trên nền bạc.
"Người ở đây sống thế nào?" tôi hỏi, giọng run lên vì lạnh.
"Họ là Dwarf. Dwarf chịu lạnh tốt," Elara nói, giọng vẫn bình thường như thể chúng tôi đang đứng giữa mùa hè. Cô ấy nhìn tôi, mím môi, một tia thương hại thoáng qua. "Mày nên mua áo ấm."
"Có ai nói trước đâu."
Một người Dwarf đi ngang — rậm râu, mặc áo lông thú dày, mũ lông che kín tai — nhìn tôi từ đầu đến chân rồi cười xòa, tiếng cười ấm áp trong không khí lạnh giá. "Keeper mới hả? Mặc hoodie ra Frostgard chết cóng chết."
"Cảm ơn bác," tôi nói, giọng run.
Elara cười khúc khích — một âm thanh nhẹ nhàng, ấm áp — lần đầu tiên tôi thấy cô ấy cười vì tôi, không phải cười với tôi. "Đi theo tao. Có chỗ thuê đồ."
Sau khi mặc thêm ba lớp áo lông và một cái áo choàng dày (màu nâu sẫm, bằng lông sói Bắc Cực, ấm đến nực mùi — Elara trả tiền với câu "mày nợ tao"), chúng tôi đi bộ đến hang ổ của boss — một hang động băng sâu hun hút ở sườn núi phía Bắc.
Cửa hang rộng khoảng năm mét, miệng hang phủ đầy băng nhũ dài như những chiếc răng sắc nhọn của một quái vật khổng lồ đang há miệng. Từ bên trong, một luồng gió lạnh thổi ra, mang theo mùi ẩm mốc và thứ gì đó ngai ngái — mùi của một con thú lớn, mùi của máu khô, mùi của xương. Những bước chân của chúng tôi vang vọng trong không gian tĩnh mịch.
Elara đi trước, tay đặt trên chuôi kiếm, bước đi nhẹ nhàng trên nền băng như thể cô ấy sinh ra để ở những nơi thế này. Tôi đi sau, console trong tay — ngón tay lạnh cóng, nhưng vẫn đủ linh hoạt để gõ — và ra lệnh scan:
> scan —radius 100m —type "hostile"
HOSTILE DETECTED:
- ICE WYRM (BOSS) — LVL ??? — HP ??? — CÁCH 200M
- ICE ELEMENTAL x12 — LVL 85 — HP 8,000 — RẢI RÁC
"Mười hai con elemental, một con boss," tôi đọc to, giọng vọng trong hang động, những âm thanh dội lại từ vách băng.
"Boss tên gì?" Elara hỏi, không quay lại.
"Ice Wyrm."
Cô ấy dừng lại, quay sang tôi, và tôi thấy một tia sáng trong mắt cô ấy — đó là ánh mắt của một thợ săn trước con mồi xứng tầm, của một người đã chờ đợi hai trăm năm cho khoảnh khắc này. "Mày có buff gì?"
Tôi mở skill System Administrator — một bảng lệnh ảo hiện ra trước mắt tôi, danh sách các command dài vô tận, từng dòng lệnh là một sức mạnh mà tôi có thể triệu hồi chỉ bằng vài cú gõ phím. "Tao có thể tăng drop rate, giảm defense của boss, hoặc tăng sát thương của mày lên 150% trong ba mươi giây."
"Làm hết."
"Cùng lúc?" tôi hỏi, ngạc nhiên.
"Cùng lúc." Cô ấy nói, giọng chắc nịch, như thể đó là điều hiển nhiên.
Tôi gõ lệnh, ngón tay lướt nhanh trên bàn phím ảo — âm thanh gõ phím lách tách trong không gian tĩnh mịch của hang động:
> buff —target "ELARA" —type "attack" —value 1.5 —duration 30
> debuff —target "ICE_WYRM" —type "defense" —value 0.5
> set —global "drop_rate" —value 2.0 —region "FROSTGARD_CAVE"
"Xong."
Elara rút kiếm. Âm thanh leng keng vang lên trong hang động, vọng ra từng đợt, như một lời tuyên chiến. Cô ấy lao vào không chút do dự, và tôi chứng kiến một màn trình diễn mà tôi sẽ không bao giờ quên.
Mười hai Ice Elemental — những sinh vật bằng băng cao hơn hai mét, mắt đỏ rực như than hồng, thân hình trong suốt như pha lê — chết trong ba mươi giây. Elara di chuyển như một làn khói, lưỡi kiếm của cô ấy vẽ ra những đường sáng trong không khí, mỗi đường là một nhát cắt chí mạng. Băng vỡ tan tành, những mảnh vụn bay tung tóe như mưa pha lê, va vào vách hang tạo nên âm thanh leng keng như chuông gió. Từng con elemental sụp đổ như những pho tượng bị đập vỡ, để lại những đốm sáng xanh lơ lửng trong không khí rồi tan biến.
Ice Wyrm — một con rắn băng khổng lồ, thân hình phải đến hai mươi mét, vảy bóng loáng như thép — mất năm phút. Nó quẫy đạp, hất tung những cột băng xung quanh, làm rung chuyển cả hang động. Nhưng mỗi đòn của Elara đều trúng điểm yếu — dưới vảy cổ, sau mắt, giữa các khớp vảy. Tôi đứng từ xa, nhìn con quái vật từ từ yếu đi, máu xanh lam chảy ra từ những vết thương, nhuộm màu nền băng trắng thành một bức tranh kỳ lạ.
Khi nó ngã xuống, mặt đất rung chuyển dữ dội, và một âm thanh như sấm vang lên trong lòng núi. Loot rơi ra — toàn đồ tím, lấp lánh trong ánh sáng yếu ớt của hang động — những mảnh vảy quý, một viên ngọc băng to bằng nắm tay, và một thanh kiếm phát ra ánh sáng xanh dịu nhẹ.
Elara nhặt lên, mỉm cười hài lòng, lau mồ hôi trên trán bằng mu bàn tay. "Support tốt."
Tôi nhìn con boss nằm sõng soài, một sinh vật đã tồn tại hai trăm năm dưới lòng đất, vừa bị hạ bởi một High Elf và một backend engineer với console. Đây là lần đầu tiên tôi thấy end game content — không phải qua bug, không phải qua sự cố hệ thống, không phải qua những dòng log khô khan, mà là qua một chuyến đi chơi bình thường, qua mồ hôi và hơi thở và nhịp tim đập nhanh.
Một cuộc phiêu lưu thật sự.
"Vui không?" Elara hỏi, quay sang tôi, mắt còn sáng lấp lánh sau trận chiến.
"Vui," tôi nói, và tôi thực sự nghĩ vậy.
Cô ấy vỗ vai tôi, mạnh đến nỗi tôi loạng choạng, nhưng tôi không ngã. "Lần sau đi tiếp."
"Được."
Chúng tôi về Aetheris lúc hoàng hôn. Bầu trời chuyển từ xanh sang cam rực rỡ rồi tím dần, những đám mây nhuộm màu rực rỡ như một bức tranh sơn dầu — vàng, hồng, tím, cam — hòa lẫn vào nhau tạo nên một bức tranh mà không nghệ sĩ nào có thể tái tạo. Tôi ngồi trên ban công Admin Tower, mệt nhưng vui — một cảm giác hoàn toàn khác biệt so với sự mệt mỏi sau những lần debug triền miên.
Hoodie ướt đẫm mồ hôi, tay còn lạnh cóng, mặt còn đỏ vì gió băng, nhưng tôi cười. Tôi cười vì lần đầu tiên, tôi cảm thấy mình thực sự sống trong thế giới này — không phải như một quản trị viên ngồi sau màn hình, mà là một phần của nó.
Console sáng lên, một dòng thông báo từ Bot:
📩 TỪ: BOT
"Keeper #13 về rồi.
Trông có vẻ vui."
Tôi nhìn màn hình, nụ cười vẫn còn trên môi. Tôi gõ trả lời:
📩 TRẢ LỜI: "Ừ. Đi đánh boss với Elara."
📩 TỪ: BOT
"Lần đầu tiên Keeper #13 làm việc không liên quan đến console."
"Tôi ghi nhận sự kiện này."
📩 TRẢ LỜI: "Ghi vào log đi."
Tôi tắt console, đặt nó sang một bên — một hành động nhỏ nhưng mang ý nghĩa lớn. Tôi nhìn bầu trời đêm — những vì sao bắt đầu hiện ra, lấp lánh trong bóng tôi đang dần bao phủ — và tôi cảm thấy một sự háo hức mà tôi chưa từng có từ khi chết.
"Ngày mai, lại đi tiếp."
Bên dưới, thành phố Aetheris đang lên đèn, và tôi biết — ngày mai sẽ lại là một ngày đẹp trời.
[Còn tiếp — Chương 23: Bí mật cuối cùng]